"Đại tiểu thư ơi, cô bé hoa khôi lần trước mày nâng đỡ đã chạy theo trai rồi đấy."
Tôi nghiêm túc nói: "Không, em ấy khác, em ấy trông rất lương thiện."
7.
Tôi không ngờ Phó Kinh lại lật lọng.
Mấy ngày sau đó vẫn còn những bữa tiệc lớn nhỏ cần tôi đi cùng anh.
Giờ thì hay rồi, hôn ước chưa hủy, người trong giới kinh doanh đều biết tôi là vợ chưa cưới của anh.
Một hôm sau khi tiệc rượu kết thúc, tôi nhìn Phó Kinh với ánh mắt đầy oán hận.
Ánh đèn đường bị cửa sổ xe cắt thành từng đoạn, lặng lẽ trượt qua gương mặt tuấn tú của Phó Kinh.
"Sao thế?" Anh hỏi.
"Tôi cảm thấy anh đang lừa tôi."
Ánh mắt Phó Kinh rơi xuống môi tôi, nhìn thật sâu: "Tôi có nói là đi cùng tôi mấy buổi không?"
"Không."
"Trong tiệc không có trai đẹp à?"
"Có."
Phó Kinh khẽ cười thành tiếng: "Vậy tôi lừa em cái gì?"
Tôi trở thành khách quen trong văn phòng của anh.
Đồ ăn vặt trên bàn càng ngày càng nhiều, trà sữa được cung cấp không giới hạn.
Phần lớn thời gian tôi đều vì đường huyết tăng cao mà ngủ thiếp đi trên sô pha.
Lúc tỉnh dậy luôn bắt gặp ánh mắt hiền từ của Phó Kinh.
Bạch Xảo Xảo mỗi ngày đều đúng giờ hỏi thăm: "Chị ăn sáng chưa? Hôm nay trời mưa, chị nhớ giữ ấm nhé."
Thỉnh thoảng còn nhận được đồ thủ công cô ấy gửi tặng.
Vài ngày sau, tôi gặp lại Bạch Xảo Xảo trong buổi họp kịch bản.
Hôm nay cô ấy đổi một loại nước hoa khác, vừa vào đã chống cằm cười với tôi.
"Chị ơi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-long/5218504/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.