Edit: Ano
Beta: Ano+Khinh Yên
Sau khi buổi diễn thuyết kết thúc, toàn bộ học sinh ở dưới khán đài ai nấy đều bừng bừng ý chí.
Lúc trở về, các giáo viên đi tới từng lớp để phổ biến nội quy, nhưng có vẻ không thành công lắm.
Lâm Lạc Chỉ tất nhiên là người được chú ý nhất trong lớp, bởi vì cô là “em họ” của Lục Kiến Trạch.
“Lạc Chỉ, Lạc Chỉ, anh họ cậu có ý gì vậy chứ? Trâu bò* quá đi mất!”
*Ngưu bức [牛逼] = Trâu bò = Dùng để diễn tả một người tương đối lợi hại, có năng lực.
“Đúng vậy, niềm vui thật sự là trên hết sao? Không cần quan tâm đó có phải là một trường đại học có danh tiếng hay không sao?”
“Tớ cảm thấy những gì anh ấy nói không liên quan đến điểm số, chỉ đơn thuần là do sở thích cá nhân của mọi người, hơn nữa anh ấy cũng không nói là không thi vào trường đại học danh tiếng mà, chỉ là trước khi chọn trường danh tiếng, anh ấy muốn tìm hướng đi cho cuộc đời của mình mà thôi.”
“M* nó, nếu như ý của cậu là đúng thì những gì anh ấy nói lúc nãy chỉ là một đống vô nghĩa thôi sao? Tìm hướng đi cho cuộc đời thì ai mà chẳng biết, quan trọng là tìm như thế nào, chúng ta mới bao nhiêu tuổi cơ chứ.”
“Vậy mới nói tư duy của học bá rất khác người đó, nói gì cũng đúng, cậu không hiểu thì là do cậu ngốc.”
“M* nó, thật sự vô nghĩa à.”
Lâm Lạc Chỉ bị kẹp ở chính giữa, không nói được câu nào, chỉ biết nghe hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-hon-diu-dang/425560/chuong-11.html