Trần Hi Khả bây giờ tuy chỉ là một học sinh, thuộc về người tiêu dùng, nhưng từ trước đến nay nàng chưa bao giờ thiếu tiền. Trước hết, nhà nàng có mặt tiền cửa hàng cho thuê, mỗi tháng có ba ngàn năm trăm đồng thu nhập ổn định. Tiếp theo, nàng cần cù giản dị, chẳng những từ trước đến nay không tiêu tiền bừa bãi, còn thỉnh thoảng làm gia sư, tham gia chương trình vừa học vừa làm của trường. Hơn nữa, thân là cư dân bản địa của Thâm Thành, hàng năm trong thôn nàng còn có tiền chia cổ tức. Tính bình quân ra, một tháng có bảy, tám ngàn đồng tiền thu nhập, có thể so với bậc lương của nhân viên văn phòng. Vậy thì, nàng đã không thiếu tiền, vì sao bây giờ lại vừa khóc vừa làm ầm ĩ để kiếm tiền chứ? Pháp bảo của đàn bà chính là một khóc hai nháo ba thắt cổ, Trần Hi Khả vừa khóc lên liền không dứt, giống như cả người đều là nước mắt vậy. Cổ Phong không sợ ngươi làm ầm ĩ cũng không sợ ngươi thắt cổ, nhưng chính là không nhìn nổi đàn bà khóc, nước mắt của người phụ nữ này vừa chảy xuống, hắn liền muốn hát bài “Tâm Thái Nhuyễn”. Hỏi thăm một hồi lâu, Cổ Phong mãi cuối cùng mới hiểu rõ nguyên nhân, thì ra tai họa vẫn là do hai chữ kia gây ra —— trách nhiệm. Bản thân Trần Hi Khả tuy tiết kiệm giản dị, thế nhưng là nàng có một người anh thứ hai chuyên đốt tiền. Khi trước, Trần Hoằng Dận chính là một kẻ tiêu xài hoang phí, bây giờ… lại là muốn tiết kiệm cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-sinh-than-y/5153903/chuong-756.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.