Nhìn thấy người đàn ông trẻ tuổi trước mặt này, mặt Trần Hoằng Dận tái mét, hai chân cũng không tự kìm hãm được mà run rẩy. Trên đời này, nếu có người nào có thể khiến Trần Hoằng Dận bên dưới vẻ ngoài trở nên hoảng sợ đến vậy... không, phải nói là kinh hoàng. Người này chỉ có một, đó chính là Cổ Phong. Đúng vậy, người đứng trước mặt Trần Hoằng Dận, chính là Cổ Phong. Cổ Phong nhìn hắn, ánh mắt thâm thúy thấu qua sự sắc bén, băng lãnh, khiến người ta hầu như không dám nhìn thẳng. Hắn không nói lời nào, Trần Hoằng Dận cũng không, hai người cứ im lặng đối lập nhau, không ai mở lời trước. Chiếc thuyền du lịch kia thấy người tới không phải cảnh sát, liền cập bờ, các khách lén qua sông lần lượt lên thuyền, đương nhiên cũng bao gồm trung niên nam nhân kia đang lấp ló giữa mấy cô gái.
Nếu ngươi không muốn ta đi, ngươi không nên nói lời như vậy!
Ngữ khí của Trần Hoằng Dận thấu qua sự phẫn nộ bị đè nén.
Ha ha!
Cổ Phong chỉ là cười nhạt một tiếng,
Ngươi hiểu lầm rồi, ta là tới tiễn ngươi!
Ngươi tới tiễn ta?
Trần Hoằng Dận nhìn Cổ Phong, cuối cùng cũng tỉnh ngộ lại, Cổ Phong tới tiễn hắn, tiễn hắn lên Tây Thiên.
Sao? Ngươi không tin sao?
Không đợi Trần Hoằng Dận kịp phản ứng, Cổ Phong đã móc ra một phong thư giấy da trâu thật dày, đưa tới trước mặt hắn, thở dài một hơi nói:
Kẻ oán cũng được, cừu nhân cũng thế, ngươi ta dù sao cũng quen biết một hồi, ngươi muốn đi rồi, ta đương nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-sinh-than-y/5153900/chuong-753.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.