Trên thế gian này, không phải chỉ có Cổ Phong mới có thể quấy rầy người khác nghỉ ngơi, người khác cũng có thể quấy rầy Cổ Phong như thế, ví dụ như Đinh Hàn Hàm. Sau khi ăn khuya ở bên ngoài trở về, ngủ không được bao lâu, ngay cả mơ còn chưa kịp mơ, hắn đã bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời đã hơi mờ mờ sáng rồi. Nhìn một chút hiển thị cuộc gọi đến, điện thoại của Đinh Hàn Hàm.
Alo? Hàm muội muội, làm gì vậy, sáng sớm thế này!
Cổ Phong còn buồn ngủ nói mơ hồ không rõ.
Đồ không biết xấu hổ, ngươi có lớn bằng ta không? Ngươi phải gọi là tỷ tỷ.
Đinh Hàn Hàm vừa cười vừa mắng một câu, rồi sau đó hỏi:
Ngươi không phải có một mỹ nữ nha hoàn sao?
Đúng vậy!
Cổ Phong theo bản năng trả lời.
Cho ta mượn dùng một chút!
Đinh Hàn Hàm nói.
Được... Ơ?
Cổ Phong đang định đồng ý, nhưng lời vừa nói ra, trong lòng đã giật mình, cả người cũng thanh tỉnh lại, vội hỏi:
Ngươi mượn nàng làm gì?
Hừ hừ, nhìn ngươi căng thẳng như thế, ngươi mà nói ngươi và nàng trong sạch, ta thật sao không tin đâu!
Trong lời nói của Đinh Hàn Hàm thoang thoảng mùi giấm. Cổ Phong cười khổ, nhưng cũng không giải thích, chỉ là truy hỏi:
Ngươi mượn nàng làm gì vậy? Trong nhà ngươi không phải có rất nhiều người làm sao?
Hỏi nhiều như vậy làm gì? Một câu thôi, có cho mượn hay không?
Giọng của Đinh Hàn Hàm trở nên lạnh lùng.
Cái này, cái kia, nha
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-sinh-than-y/5153877/chuong-730.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.