Hoàng Thắng Lợi cuối cùng vẫn không suy nghĩ lâu đến một vạn năm như vậy, hắn căn bản cũng không sống nổi lâu như thế. Chẳng những không lâu sau, thậm chí như một trận mưa rào đúng lúc, điện thoại đã đến ngay lúc Cổ Phong vừa mới an bài thỏa đáng các loại sự nghi chỗ ở của Lý Khiếu Lan.
Phong Thiếu, vẫn chưa ngủ chứ?
Hoàng Thắng Lợi mở miệng, ít đi một chút khách sáo, nhiều hơn một chút tự nhiên.
Điện thoại của Hoàng Cục, cho dù đã ngủ cũng phải dậy mà nghe chứ!
Cổ Phong nói đùa, vị quan viên có kiên trì có nguyên tắc này, hắn thật là rất thưởng thức. Ít nhất, hắn sẽ không giống như đối phó Tôn Cương và Triệu Nhật Vĩ mà đến đối phó hắn.
Phong Thiếu, ngày mai đến nhà ta ăn cơm tối đi.
Hoàng Thắng Lợi hướng Cổ Phong phát ra lời mời.
Buổi tối ngày mai?
Cổ Phong có chút khó hiểu, vì sao ăn lại là cơm tối mà không phải cơm trưa chứ? Tuy nhiên, hắn không quản là bữa cơm gì, Hoàng Thắng Lợi đã mời thì tuyệt đối không phải chỉ đơn giản là ăn một bữa cơm.
Đúng vậy, ngày mai tẩu tử ngươi đón sinh nhật, đến lúc đó ta sẽ đích thân xuống bếp làm vài món khách gia thái gia truyền, ước chừng phải bảy giờ rưỡi mới chuẩn bị xong, ngươi tám giờ đến đi!
Hoàng Thắng Lợi với vẻ tươi cười nói đùa thư thái, phảng phất như đã thành mạc nghịch chi giao với Cổ Phong vậy,
Đừng đến quá sớm, nếu không ta thật sự không có thời gian chào hỏi ngươi đâu!
Ngươi không có thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-sinh-than-y/5153871/chuong-724.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.