Trên đời này, bữa trưa miễn phí thật sự rất ít. Cũng là đạo lý đó, trên đời này cũng thật sự rất ít đồ ngốc. Hoàng Thắng Lợi tuyệt đối không phải là đồ ngốc, hắn cũng biết trên đời này không có hận thù vô duyên vô cớ, cũng không có tình yêu vô duyên vô cớ, càng không có ân huệ vô duyên vô cớ. Nhìn đứa con trai vốn dĩ chết lặng, bất động đã bắt đầu có sinh khí hoạt bát, tuy vẫn không thể hành tẩu, nhưng tay chân đã bắt đầu có thể cử động, trên mặt cũng có biểu cảm sinh động, giờ phút này đang há miệng, từng ngụm ăn cháo thịt do thê tử đút. Hoàng Thắng Lợi cảm thấy vô cùng hân úy, hơi thở kìm nén trong lòng mấy năm nay cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là, khi hắn nhìn đứa con trai đã có khởi sắc, lại không thể tránh được việc nhớ tới người đàn ông trẻ tuổi đã chữa bệnh cho con trai mình. Phong thiếu gia đó, Phong thiếu gia có bối cảnh phức tạp, y thuật thần hồ kỳ thần đó, gánh chịu mọi loại áp lực, đã chữa bệnh cho con trai hắn, nhưng lại không tác thủ bất cứ thứ gì từ hắn, thậm chí còn không cần một xu tiền phí chữa trị. Chuyện này, tuyệt đối không bình thường. Trên đời này, Lôi Phong sống đã rất ít, hơn nữa Hoàng Thắng Lợi cũng không cho rằng Cổ Phong đang làm chuyện tốt mà không cầu dục vọng gì. Ra ngoài lăn lộn, có vay ắt có trả. Nợ của người khác, càng phải trả! Hoàng Thắng Lợi dám làm dám chịu, điều duy nhất hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-sinh-than-y/5153868/chuong-721.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.