Về đến nhà, đêm đã rất khuya rồi. Trong trạch tử yên ắng, hiển nhiên tất cả mọi người đều đã ngủ. Cổ Phong vào cửa nhà, dừng xe ổn thỏa, động tác cố gắng nhẹ nhàng, không muốn đánh thức bất luận kẻ nào, nhưng tiếng động cơ xe vẫn đánh thức Kim Tỏa! Mặc dù đã ở nhà Cổ Phong gần một tuần, nhưng nàng vẫn không quá quen, trong đêm cũng luôn trằn trọc không ngừng. Từ trước, nàng vẫn luôn khát vọng mình có tiền, hiện tại, nàng thật sự có rồi, hơn nữa có rất rất nhiều tiền, nhiều đến mức nàng mơ cũng không dám nghĩ, trong nhà cũng chuẩn bị sau khi qua Tết sẽ phá bỏ căn nhà cũ để xây một căn phòng mới, đệ đệ và muội muội cũng sẽ đến thành phố đi học. Hết thảy, đều hướng về phương diện tốt đẹp phát triển. Mặc dù, nàng vì điều này phải bỏ ra cái giá hai mươi năm tự do, nhưng nàng rất rõ ràng, nếu như không phải như vậy, đừng nói là hai mươi năm, e rằng cả đời này làm trâu làm ngựa mệt gần chết cũng không kiếm được một nghìn vạn. Cầm tiền của người, thay người tiêu tai, Kim Tỏa dám làm lỗi với ai, cũng không dám phụ lòng nhiều tiền như vậy! Cho nên, nàng nha hoàn thiếp thân này vẫn làm cực kỳ dụng tâm. Thế nhưng trong lòng vẫn có chút ẩn ưu, khổ một chút, mệt một chút, hoặc là chịu chút tức giận đều không sao, nàng sợ là sợ vị đại thiếu gia kia sẽ đột nhiên nổi hứng để nàng đi thị tẩm, nhất là… vị gia này còn hơn cả cha có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-sinh-than-y/5153853/chuong-706.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.