Ngày thứ hai, khi trời mờ sáng, Tề Băng Thanh ung dung tỉnh lại, đầu vẫn còn đau nhức do tàn dư của cơn say. Khi nàng muốn đưa tay lên xoa, đã có một bàn tay ân cần xoa lên trán nàng. Chậm rãi mở mắt, nàng lại phát hiện Cổ Phong đang dịu dàng nhìn nàng, nhẹ nhàng xoa trán nàng. Ngón tay của hắn dường như có linh khí, biết nàng đau ở chỗ nào vậy, xoa đến mức nàng cực kỳ dễ chịu. Nàng nhịn không được khẽ nhắm mắt lại, khẽ khàng uốn éo người, muốn dựa vào hắn gần hơn một chút. Cho đến lúc này, nàng mới phát hiện, khắp toàn thân nàng không mảnh vải che thân. Tề Băng Thanh lúc này mới mơ hồ nhớ lại sự hoang đường và cuồng loạn của đêm qua, lập tức khuôn mặt nàng đỏ bừng lên, cực kỳ ngượng ngùng, không biết như thế nào cho phải, cũng không có dũng khí nhìn Cổ Phong nữa, chỉ muốn trong đất đào một cái lỗ chui vào. Trớ trêu thay, đúng lúc này, ngón tay của hắn đang nhẹ nhàng xoa trán nàng dừng lại, rồi sau đó theo sống mũi thanh tú của nàng, trượt xuống môi đỏ tươi của nàng. Tề Băng Thanh trong lòng có chút bực bội hắn lợi dụng lúc mình uống say mà làm chuyện hoang đường như vậy, nàng liền mở miệng, hung hăng cắn một cái vào ngón tay của hắn, rồi vén chăn mền xuống giường, trên mặt đất hoảng loạn tìm thấy quần áo của mình tán loạn trên mặt đất, vội vã chạy ra khỏi cửa. Cổ Phong bị đau, nhưng lại không dám kêu lên, chỉ có thể nhe răng nhếch miệng hít
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-sinh-than-y/5153844/chuong-697.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.