Cổ Phong tỉnh rượu thì đã là chập tối, sắp đến lúc mặt trời lặn. Mới đầu, nằm ở trên giường hắn còn tưởng mình đang ở nhà mình, hay là ở nông thôn, thế nhưng khi mở mắt ra, căn phòng xa lạ như thế, giường cũng không phải của mình. Lúc này hắn mới mơ hồ nhớ ra đây là nhà của Nghiêm Tân Nguyệt, mình đến ăn tiệc đứng, hơn nữa còn uống nhiều rượu, cuối cùng thì mơ mơ màng màng không nhớ gì cả. Nhớ tới những chuyện này, trong lòng Cổ Phong chợt giật mình, tựa như phản xạ có điều kiện mà quay đầu nhìn lại, bên cạnh trống không không có ai, trong lòng hắn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không yên lòng, vội vàng vén chăn mền lên, cúi đầu nhìn xuống, quần áo vẫn nguyên vẹn ở trên người, quần mặc, thắt lưng thắt chặt, khoá kéo cũng kéo chặt. May mắn thay, may mắn thay, lần này uống say cũng không xuất hiện sự cố như của Thi Ngọc Nhu, Cổ Phong trong lòng rất may mắn mà nghĩ, chỉ là khi hắn lần nữa nhìn xuống quần mình thì lại không khỏi nghi hoặc. Chỗ đó ướt một mảng, giống như là bản đồ, chẳng lẽ là sau khi say rượu mình đã mất kiểm soát rồi sao? Sẽ không bi kịch như vậy chứ! Cổ Phong vội vàng đứng dậy, nhìn xem ga trải giường phía dưới, không có dấu vết nào cả, lại tháo thắt lưng và khóa quần ra xem xét một chút, cũng không có gì không ổn. Lúc này mới hoàn toàn yên tâm, sửa sang xong quần áo rồi đi ra khỏi phòng!
Ơ, lão sư, thầy đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-sinh-than-y/5153828/chuong-681.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.