Đối mặt với thịnh tình mời gọi, việc ngủ hay không ngủ, đối với những người cứng rắn giả bộ chính nhân quân tử mà nói, tuyệt đối là một vấn đề khó. Cổ Phong không phải là chính nhân quân tử, ít nhất chính hắn cũng không cho là vậy, trái lại, hắn là một nam nhân cực kỳ có cá tính, ngươi muốn cảm tử, hắn liền dám chôn, ngươi muốn dụ dỗ hắn, hắn liền dám đẩy ngã ngươi. Đối mặt với sự mê hoặc, Cổ đại quan nhân nhất là không chế trụ nổi chính mình. Cho nên khi Thi Ngọc Nhu nói muốn hắn ngủ cùng nàng một lát, hắn gần như không chút nghĩ ngợi liền lên giường. Đáng tiếc là Thi Ngọc Nhu tuy dũng cảm, nhưng lại không thế nào khéo léo, dũng cảm và phóng khoáng được. Sau khi Cổ Phong lên giường, nàng ngược lại một chút cũng không dám động đậy, thậm chí ngay cả thở mạnh một hơi cũng không dám. Cổ Phong cũng thật là ngây ngốc, bảo hắn ngủ hắn liền thật sự cởi giày, cởi áo khoác, lên giường, nằm xuống bên cạnh Thi Ngọc Nhu. Thấy nàng hồi lâu cũng không còn động tĩnh gì khác, hắn vậy mà cũng không động, sau đó nhắm mắt lại, không bao lâu vậy mà đã ngủ thiếp đi. Thi Ngọc Nhu thấp thỏm, kích động lại hưng phấn chờ đợi. Trừ đêm say rượu đó ra, Cổ Phong rất nhiều lúc đều giả bộ đứng đắn, làm cho nàng không có cách nào, chỉ đành giả bộ không đứng đắn. Nhưng mà chờ thật lâu, Cổ Phong cứ thế thẳng tắp nằm ở bên cạnh, một chút ý tứ cũng không có. Nàng thò đầu ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-sinh-than-y/5153677/chuong-530.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.