Cổ Phong thấy Triệu đội trưởng kia bị Thường Thiết Quân chặn lại, nghĩ thầm lúc này không đi thì còn đợi đến khi nào, lẩn trốn còn nhanh hơn thỏ rất nhiều, gần như một mạch từ đầu phố chạy vọt tới cuối phố. Hắn cũng không vì mình không thể một trận thành danh mà tiếc nuối, ngược lại là may mắn vì đã thoát khỏi đám cảnh sát phiền phức kia. Ngẩng đầu nhìn xem, phía trước vừa hay có một hiệu thuốc lớn, thế là liền xông thẳng vào. Hiệu thuốc rất lớn, Trung Tây dược đều rất đầy đủ. Lúc này thì cũng không có khách hàng nào. Trước tủ thuốc Đông y cao tới ba mét, một nữ nhân viên đang đứng trên thang chỉnh lý thuốc Đông y trong ngăn kéo. Trời tháng sáu, cái nóng oi ả. Tuy bên ngoài áo bào trắng của nữ nhân viên không phải là y phục thật, nhưng bên trong lại là một chiếc váy ngắn. Trong tầm mắt từ dưới nhìn lên, Cổ Phong, người muốn mua thuốc Đông y, chỉ cần khẽ ngẩng đầu là có thể nhìn thấy xuân quang vô hạn của nữ nhân viên. Chỉ là hắn liếc mắt nhìn một cái liền mất đi hứng thú. Nữ nhân viên trông không tệ, thậm chí còn đẹp hơn không ít nữ nhân đi trên đường. Đôi chân của nàng cũng rất thon dài trơn nhẵn, đủ để khiến người ta hoa mắt. Thế nhưng giữa hai chân kia lại có một tấm vải bông nhỏ che ở đó. Điều này liền làm Cổ Phong cảm thấy ngán. Có điều, cuộc nói chuyện thì thầm truyền ra từ phòng trong hiệu thuốc lại thu hút sự chú ý của Cổ Phong.
…
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-sinh-than-y/5153186/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.