Sau khi đồn công an Bát Lan Nhai nhận được báo án của Tô Man Nhi, rất nhanh đã phái người đến hiện trường, chụp ảnh, hỏi chuyện, ký tên xong, chỉ để lại một câu
Chúng tôi sẽ nhanh chóng phá án
, rồi phủi mông một cái bỏ đi. Sau khi tất cả đều rời đi, Tô Man Nhi đứng trong căn nhà hoang tàn tựa như phế tích, lúc này mới nhận ra mình chỉ còn lại một thân một mình, người đàn ông nửa điên nửa khờ vẫn luôn đi theo bên cạnh nàng không biết đã biến mất từ lúc nào. Cảm giác cô độc và mất mát to lớn cùng lúc ập đến, ngay lập tức, nàng không thể chống đỡ được nữa mà ngã nhào trên đất, đả kích này thậm chí còn nặng nề hơn cả việc nhìn thấy nhà mình bị đập tan nát. Mặc dù, thời gian quen biết và ở cùng người đàn ông này vỏn vẹn chỉ có một ngày một đêm, thế nhưng những ký ức mà một ngày một đêm đó để lại cho nàng thật sự là rất rất nhiều. Từ khoảnh khắc đêm qua va phải hắn, mãi cho đến giây phút vừa rồi đứng trước cổng viện, trong lòng nàng một mực trĩu nặng, nhưng đó không phải cảm giác nặng nề, đó là một loại cảm giác tràn đầy và hạnh phúc, một hạnh phúc rất ngốc nghếch và ngây thơ! Nàng cho rằng, những ngày tháng lẻ loi hiu quạnh của mình cuối cùng cũng kết thúc rồi! Cùng với sự xuất hiện của người đàn ông này, nàng đã có trời có đất, khó khăn lớn đến mấy cũng có người chống đỡ che chắn rồi, thế nhưng cùng với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-sinh-than-y/5153176/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.