Ăn cơm xong, Tô Mạn Nhi lái xe đưa Cổ Phong đi tới Bệnh viện Nhân dân thành phố. Cho tới giờ khắc này, Cổ Phong mới được chứng kiến sự phồn hoa và huyên náo của tòa thành phố lớn hiện đại này, những tòa nhà cao tầng san sát, những người đô thị với vẻ mặt vội vàng trên lối đi bộ, xe cộ tấp nập trên đại lộ, cho dù là ngồi trong xe, cũng khiến Cổ Phong ngửi được hơi thở của đại đô thị, đó chính là sự gấp gáp và nguy cơ. Tòa thành thị này phát triển đến thế, Cổ Phong không hiểu sao lại hưng phấn. Tối hôm qua khi hắn đọc sách đã biết rồi, bây giờ là xã hội chủ nghĩa, không có giai cấp, không có kẻ độc tài, không có chiến tranh, càng không có áp bức và bóc lột, người người đều bình đẳng. Bất kể đàn ông hay phụ nữ, chỉ cần có bản lĩnh, ai cũng có thể tỏa sáng rực rỡ. Đối với bản thân vẫn luôn u uất thất bại, đây chẳng phải là cơ hội tốt nhất sao? Xe rời khỏi Thạch Hoa Lộ và lên Tuyến đường chính phía Đông, tốc độ xe cuối cùng cũng được tăng lên. Gió mát lạnh, âm nhạc nhu mỹ, cùng với mỹ nữ tuyệt sắc đang lái xe trôi chảy như nước chảy ở bên cạnh, Cổ Phong thò đầu ra nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, không khỏi cảm thán: “Cuộc sống hiện đại thật TM mỹ hảo a.” Lời cảm thán còn chưa dứt, một chiếc Bentley từ bên cạnh vèo một cái vượt qua. Cùng lúc đó, một lão già thò đầu ra khỏi xe “Oa” một tiếng rồi nôn ra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-sinh-than-y/5153161/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.