Phi lễ vật thị, đó là tác phong cổ hủ của Khổng Thánh nhân. Theo tính cách trương dương của Cổ Phong, có tiện nghi không chiếm thì đó là vương bát đản. Cảnh đẹp trước mắt đã đưa tới, Cổ Phong không có khả năng không nhìn, không nhìn đây chính là phí công không nhìn nha. “Làm thế nào đây?” Tiếng phụ nữ tự nói tự cười khiến cho Cổ Phong trong nháy mắt nhắm mắt lại. Tô Mạn Nhi cúi đầu nhìn xem Cổ Phong đang nằm trên mặt đất không chút động tĩnh, hướng về không khí thương lượng: “Hay là đem hắn ném ở đây?” Cổ Phong nghe được câu này, trong lòng hơi rét, Đại tẩu, ngươi thật đúng là ngàn vạn lần đừng làm như vậy nha! “Vậy nếu không thì làm thế nào mà?” Tô Mạn Nhi phảng phất như nghe được tiếng lòng của Cổ Phong, bất quá nếu là thật sự có thể nghe được, chỉ là câu kia Đại tẩu đã đủ để khiến nàng nổi giận rồi. Cổ Phong cũng không biết nên làm thế nào, hắn ngay cả chính mình bây giờ đang ở đâu, rốt cuộc là tình trạng gì cũng không làm rõ ràng được, hắn làm sao biết nên làm thế nào. “Bíp bíp” Đại đạo Thâm Nam lúc rạng sáng ba giờ mặc dù quạnh quẽ, nhưng cũng không phải không có xe cộ. Xe của Tô Mạn Nhi mặc dù sáng đèn báo nguy hiểm dừng ở đó, nhưng lại dừng ở giữa ba làn đường, xe phía sau từ xa đã nhấn còi inh ỏi! Tô Mạn Nhi có chút vội vàng, cứ như vậy xuống dưới, sớm muộn gì cũng sẽ triệu cảnh sát giao thông đến. Cảnh sát giao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-sinh-than-y/5153149/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.