Sáng hôm sau Nhạc Tư Nhẫn trong mơ mảng tỉnh dậy trong cơ đau đầu . Đập vào mắt anh là nơi mềm mại nhất đã thế bàn tay hư hỏng của anh lại đang sờ nắn .
Anh hốt hoảng bật dậy lùi về sau thì ngã từ trên gường xuống
Rầm !
Lúc này Diệp Bạc Anh nghe thấy tiếng động cô mơ màng tỉnh dậy . Thấy Nhạc Tư Nhẫn ngã dưới sàn đã vậy còn chảy máu mũi .
" Mới sáng sớm đã làm sao vậy anh ?" Diệp Bạc Anh đi xuống gường lấy nước uống
Nhạc Tư Nhẫn xấu hổ quá đành chạy ngay vào nhà tắm xả nước lạnh vào người .
Một lúc sau anh đi ra không thấy cô đâu đoán chừng cô ra ngoài vườn rồi . Nhạc Tư Nhẫn đi xuống bếp nấu ăn sáng được một lúc thì thấy Diệp Bạc Anh đi vào trên đầu có vài chiếc lá dính trên tóc
" Em đi đâu mà trên đầu dính tóc vậy ?" vừa hỏi anh vừa gỡ lá trên đầu cho cô .
Diệp Bạc Anh rửa tay nhẹ nhàng đáp lại " Nãy con mèo nó trèo cao quá không xuống được nên tôi trèo lên bế nó xuống "
Gì cơ !!!? Nhạc Tư Nhẫn không thể tin vào tai mình nghe được Diệp Bạc Anh xinh đẹp nhẹ nhàng của anh lại biết trèo cây !!? Rốt cuộc thì cô còn biết gì nữa mà giấu anh không ?
Nhạc Tư Nhẫn cười nhắc nhở cô " Lần sau đừng làm thế nguy hiểm "
Diệp Bạc Anh gật đầu .
........
Bữa sáng Nhạc Tư Nhẫn làm khá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-em-bang-su-diu-dang/2892458/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.