Hình Ngao Hiển ở xa xa đang định bước lên thì hạ nhân đến, ghé vào tai Hình Ngao Hiển nói gì đó làm Hình Ngao Hiển biến đổi sắc mặt.
Ông ta xoay người rời khỏi.
...
"Vương gia, không biết người có bận gì hay không?" Hình Hoa Hoa nghiêng đầu hỏi.
Hành Liên Uyên suy nghĩ chốc lát rồi đáp: "Không bận, muốn đi đâu à?" Hắn một cái thuận miệng nói ra.
Hình Hoa Hoa cười có chút gian, gương mặt xinh đẹp hiện ra nụ cười thu mát mẻ, "Vương gia thật hiểu Hoa Hoa, người ta muốn ra ngoại thành ngắm cảnh với người!" Điệu bộ nàng lúc này thay thế thành chớp chớp mắt long lanh chờ mong lát lại cười híp mắt lấy lòng hắn, hai bàn tay nắm một tay hắn đong đưa qua lại, mông hơi lắc. Nếu có thêm hai tai gắn lên đầu và đuôi cắm vào cặp mông nữa thì khẳng định nàng sẽ thành chú cún đang làm mọi cách để chủ đồng ý hoặc làm nũng với chủ.
Hành Liên Uyên nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu đến nỗi bên môi hắn cong lên, chỉ chốc lát hắn thất thần, đôi mắt chứa bóng dáng nàng thành hư vô. Hắn cố gắng xem xét, trái tim vẫn an ổn không lệch nhịp, có lòng dâng lên cảm giác khó tả, vừa quen thuộc lại khác khác, dao động, thêm gì đó ấm áp, ngọt
Đúng, ngọt, chưa bao giờ từ ngọt xuất hiện.. hắn sao vậy?
Hành Liên Uyên tự hỏi, không biết rằng người nịnh nọt trước mặt cười gian.
Dính thính rồi! Dính rồi! Tiểu xinh đẹp ta biết mà, một khi đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-duu-ta-thanh-vuong-phi-roi-2/2511311/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.