Khuôn mặt Hình Tự Ngọc lệch đi, cả người nghiêng theo, bụng nàng ta đập mạnh vào bàn phía sau lưng nàng ta.
Hình Tự Ngọc ngã xuống dưới thảm, tóc đã rối tung, nàng ta giơ tay sờ lên bên má đau rát của mình.
Đau thật là đau, hơn thế bên khóe môi nàng ta đã chảy ra máu tươi nhưng bị mái tóc che khuất.
Đây là cái tát đầu nàng ta nhận được... lần đầu tiên bị đánh còn là hắn ta đánh, người nàng ta yêu đến lòng dạ luôn hướng về.
Hành Dương Sắc đánh xong thu tay, "Coi như trừng phạt những việc nàng vừa làm. Ngọc nhi, thân phận nàng không hơn nữ nhân của ta, biết phận, hiểu chuyện chút, đừng làm điều dại như tính kế sau lưng người. Kết cục nàng không gánh nổi." Hành Dương Sắc nhẹ nhàng buông lời cảnh cáo.
Hình Tự Ngọc mặc kệ thân xác bản thân đang rất đau đớn mà dùng ánh mắt đáng đáng thương thương nhìn hắn ta, nàng ta cất giọng khàn khàn: "Ngọc nhi vì người nên bốn năm nguyện ý cố gắng. Không danh phận bên người, chăm sóc người, bỏ hết tiền đồ, bỏ đi cả những hào quang, thân phận cao quý để làm ấm giường cho người mỗi đêm cũng chẳng bằng một Nhược Oải Phi luôn tỏ ra thanh cao kia? Giờ vì ả người có thể thương tổn Ngọc nhi vậy?" Hình Tự Ngọc bi ai nói tiếp: "Ngọc nhi vì gì mới tính kế ả ta? Vì Ngọc nhi ghen! Ả ta đâu phải nữ nhân của người? Sao luôn có được sự nhường nhịn, ôn nhu của người, còn Ngọc nhi chỉ có sự thô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-duu-ta-thanh-vuong-phi-roi-2/2511272/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.