Hành Liên Uyên vừa phóng ra kim châm xong liền thu tay, phần lo lắng trong lòng tan đi trái tim đập mạnh dần ổn định.
Hắn nâng mắt đen nhìn nàng, ánh mắt hắn đặt lên người nàng quan sát động tác trừng phạt người đơn giản của nàng, trong đầu hơi nghi hoặc, hắn biết sức lực nàng khỏe hơn bình thường như người tập luyện, giờ thấy nàng đánh người có chút mê đắm như giờ hắn thấy mình dường như bị nàng lừa rồi!
Lần chó đuổi trước kia sao nàng không ra tay? Với tính cách không kiêng dè và để ý của nàng hắn không ngại cho mọi người thấy đâu... trừ phi là nàng tính toán hắn nên mới không động thủ, giờ nghĩ hắn nhận ra rằng chuyện giữa hắn và nàng hơi nhiều sự trùng hợp, vừa gặp nàng, nàng nói sau này còn gặp rồi hắn nghe tin nàng xin Thái Hậu ban hôn, gả cho hắn...
Là duyên phận nàng tạo hay là trời ban?
Suy nghĩ tới đây Hành Liên Uyên khẽ lắc đầu, hắn dù sao đã chấp nhận rồi... rung động, thích nàng như hiện tại.
Hình Hoa Hoa ở tư thế cảnh sát giữ tội phạm cực ngầu, mắt nàng nhìn Diệu Hạ đang giãy giụa phản kháng, nàng đột nhiên buông Diệu Hạ ra, bàn tay nàng rơi ra nắm nhỏ tóc dài, nàng phủi tay lẫn y phục, phủi xong nàng cao ngạo nói: "Ngày vui của ta vừa qua thấy máu không may nên ta tạm tha cho ngươi." Chờ tích đủ câu chửi của ngươi dành cho ta, ta lại đánh tiếp! Động vào người hẹp hòi là Tiểu Xinh Đẹp ta? Kết quả người đầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-duu-ta-thanh-vuong-phi-roi-2/2511265/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.