"Hoa nhi... bảy ngày sau ta sẽ rời kinh thành." Hành Liên Uyên ôm Hình Hoa Hoa cất tiếng.
Hình Hoa Hoa quay đầu, nàng mắt to nhìn hắn: "Thiếp có được đi cùng không?"
"Ta đi biên cương... nên không mang nàng theo được." Hắn đưa tay vuốt ve tóc nàng, chậm rãi nói.
Nàng hơi chu môi: "Chàng quyết định rồi?" Nàng biết, hắn có một mong muốn là giúp đỡ hay làm gì đó cho Hạ quốc, cho phụ hoàng hắn nhưng vì từ trước tới nay hắn luôn yếu ớt nên không tiện và cũng chẳng có cơ hội... Hiện tại theo nàng biết thì biên cương xảy ra chuyện, cần người đi tới giải quyết, đây chính là có cơ hội để hắn làm điều mình muốn.
Thế nên nàng không thể ích kỉ không cho hắn đi, không nên bướng bỉnh muốn đi cùng hắn...
Nhưng nàng sợ hắn gặp chuyện không may... nghĩ đến là nàng đã lo rồi...
A hu hu... nàng vẫn muốn cùng hắn đi! Muốn cùng hắn tới biên cương, chăm sóc hắn, bên hắn!
Hành Liên Uyên nhìn thẳng vào ánh mắt long lanh của nàng, hắn nhẹ nhàng mà chắc chắn nói: "Ta sẽ không có việc gì hết, nàng hãy yên tâm và tin ta."
Hắn hiểu nàng phần lớn lo cho hắn, còn lại nàng đơn giản mong bên hắn...
Nếu không phải phụ hoàng và mẫu phi không cho hắn cho nàng đi cùng, vì sợ nàng gây phiền phức, làm hắn phân tâm, hắn sẽ đem nàng theo...
Khi hắn nghĩ đến biến cương khổ cực, đầy rẫy nguy hiểm, sóng gió không ngừng... hắn thấy để nàng lại đây tốt hơn, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-duu-ta-thanh-vuong-phi-roi-2/2511262/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.