Nam nhân trước mắt, là người vừa đến biên cương đã cứu nàng ta một mạng... lúc đó kẻ địch bao vây nàng ta, có ý định cưỡng bức... nhờ hắn cứu, nàng ta mới thoát được một kiếp cũng thích hắn luôn.
Nhưng hắn... nhiều lần từ chối... quả thật thất vọng! Nghe nói hắn đã có vương phi, vị kia xinh đẹp, hoạt bát, thẳng thắn... thông minh, có thể thắng được đệ nhất mỹ nữ còn là tiểu thanh mai của hắn nữa.
Bất quá nàng ta không sợ! Ở đây gần hắn lâu! Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, không tin không chiếm được lòng hắn!
Hành Liên Uyên khi cầm bức thư lên đã không còn để ý gì, mọi thứ tập trung vào bức thư.
Gửi Phu Quân Mỹ Nhân!
"Liên Uyên của thiếp! Chàng dạo này thế nào rồi? Cụ thể là có thấy nhớ thiếp nhiều hơn không? Có qua lại với nữ nhân nào không? Có ăn uống thuốc đầy đủ? Trong người có phát sinh khó chịu như trước?
Mà nè...
Thiếp nói chàng! Không cho không ăn uống đầy đủ! Uống thuốc thật đều đặn! Phải chăm sóc bản thân thật tốt! Cấm có phát sinh cái gì! Thiếu đi tẹo thịt thiếp sẽ không thèm ôm chàng đâu!
Không cho qua lại với nữ nhân! Chàng mà qua lại, đừng hòng trèo lên giường thiếp! Thiếp cũng không cho chàng nhìn bé cưng! Nhớ đó."
Hành Liên Uyên đọc đến đây, khóe miệng cong lên.
Trái tim ấm áp hơn nhiều so với lúc trước.
Hành Liên Uyên tiếp tục đọc hàng chữ đơn điệu, gọn gàng, càng đọc lòng hắn càng vui đan xen chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-duu-ta-thanh-vuong-phi-roi-2/2511258/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.