Minh Nguyệt chỉ im lặng đi đằng sau Minh Viễn, cô biết hiện tại tâm trạng anh đang không được tốt , anh vừa trải qua một ngày đáng ra là ngày vui nhưng không ngờ...
Đi sau Minh Viễn cả một đoạn đường dài , nhìn bóng lưng của anh cô đau lòng , rốt cuộc không nhịn được nữa đi nhanh tới nắm chặt lấy tay anh
Minh Viễn bị cô nắm không đẩy ra mà vô thức siết chặt
Minh Nguyệt nhìn tay mình không biết phải nói gì
Đột nhiên Minh Viễn dừng lại, quay lại nhìn cô , mắt của anh đang dần đỏ lên
Minh Nguyệt nhìn thấy anh như vậy cô thật sự rất đau lòng, cả ngày hôm nay anh chưa thể hiện yếu đuối cho ai thấy
Anh phải cố gắng tỏ ra bình tĩnh để trấn an người thân bên cạnh
Hiện tại không còn ai nữa chỉ có mình cô, anh mới buông bỏ lớp phòng thủ
Minh Nguyệt đưa tay lên chạm vào mắt anh , mỉm cười nhẹ nhàng nói
- Không sao, có em ở đây !!
Minh Viễn nghe xong nước mắt không nhịn được nữa từng giọt từng giọt chảy xuống, anh khàn khàn lên tiếng
- Tôi có thể ôm em một lát không?
Minh Nguyệt nghe anh hỏi, cô đau lòng lập tức ôm lấy anh nhẹ nhàng nói
- Anh không cần phải xin phép em, em luôn ở đây, ở bên cạnh anh ! Chỉ cần anh muốn đều có thể ôm lấy em !
Minh Viễn nghe xong càng ôm chặt Minh Nguyệt hơn
Cả người anh đều run rẩy, Cô im lặng vỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-tuoi-18-thanh-xuan-dep-nhat-ma-em-theo-duoi/2945816/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.