Edit: Khanh Lam Sau buổi họp phụ huynh, kỳ thi cũng đến gần. Bầu trời thành phố Vân như bị phủ một lớp màn xám đen, những đám mây u ám như sắp vây kín bầu trời, báo hiệu một cơn mưa giông dữ dội sắp ập đến. Không khí ngột ngạt tràn vào phòng, lại chẳng hề làm gián đoạn những cuộc trò chuyện rì rầm của các bạn học. Giữa giờ tự học buổi tối, hơi ấm từ hệ thống sưởi làm đầu óc Kỷ Yên hơi lâng lâng, bên tai cô là những tiếng xì xào ríu rít. Chiếc áo khoác của cô treo phía sau ghế, đôi giày tuyết màu hồng đá nhẹ vào chân ghế của đồng chí Văn Dương bên cạnh: “Ê, mở cửa sổ ra đi.” Lúc này, Văn Dương đang cúi đầu chăm chú vào điện thoại, chậm chạp kéo cánh cửa sổ ra. Lý Tịnh Tuyết quay lại, thấy mặt Kỷ Yên đỏ bất thường thì lo lắng hỏi: “Cưng ơi, cậu không khỏe à?” Bất ngờ, một tia sáng trắng lóe lên ngoài cửa sổ, tiếp theo là một tiếng nổ lớn xé toạc bầu trời, phá vỡ sự yên tĩnh trong đêm đen. Ngay lập tức, các cô gái bắt đầu tụ lại, la hét, có những người hoảng loạn chen nhau lùi về phía sau. Kỷ Yên hơi run lên, cố gắng kìm nén cảm giác bất an trong lòng, nói: “Không sao đâu, có lẽ trong lớp ngột ngạt quá, mở cửa sổ ra sẽ dễ chịu hơn.” “Vãi chưởng!” Cửa sổ đã kéo hơn phân nửa, Văn Dương đột ngột rụt tay lại, hét lên một tiếng rồi lại vội vàng hạ giọng: “Không thể nào…” “Cậu hét lớn vậy làm gì?” Lý Tịnh Tuyết hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-nhung-nam-dai-boss-gia-lam-hoc-ba/5242023/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.