Trans: Cách một Ánh sáng trắng đột ngột xuất hiện ở phía chân trời, thành phố Vân lại chào đón một ngày mới. Kỷ Yên rất hiếm khi thức xuyên đêm, lại thêm khi trở về còn có gió lạnh xen lẫn thổi đến, lúc này rượu mạnh đã ngấm vào người, khó chịu nằm r*n r* trên vai của Trình Diệp. Trình Diệp lấy chìa khóa mở cửa, nửa đỡ người vào phòng ngủ. Mặt cô tựa vào lòng bàn tay cậu, đôi mắt khép hờ, đôi mày thanh tú hơi nhăn lại, đôi má đỏ bừng, có chút mềm mại và mang theo cảm giác quyến rũ. Trình Diệp tìm chiếc khăn lông rửa mặt cho cô, vỗ nhẹ vào má cô: “Kỷ Yên, có đi học không?” Kim đồng hồ trên tường đã chỉ hơn 7 giờ 30, vẫn miệt mài không ngừng chạy về phía trước. Kỷ Yên xoay người, kêu “ưm” một tiếng, đuôi tóc cô cọ lên đầu gối của cậu, khiến cậu lùi lại phía sau như thể bị điện giật. Môi cô mấp máy, Trình Diệp cúi đầu lắng nghe. “Bà mẹ nó cái trường rách nát đó, lúc quần nào cũng mời phụ huynh của tớ… đi cái quần què, phiền chết đi được!” Trình Diệp: “…” Cậu hiểu rồi. Người này là một kẻ chán học đây mà. Cậu ngồi dậy từ trên giường, tính mặc kệ cô. Thích thì đi, không thì thôi, dù sao không hầu nổi cô. Bộ quần áo tối qua ướt đẫm mồ hôi, nồng nặc mùi thuốc lá và rượu, cậu quay người lục tủ tìm bộ đồng phục trường, nếu thu dọn nhanh thì có thể đi tắm rồi đi đến trường, khoảng tám giờ là đến trường. Giây tiếp theo, đôi mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-nhung-nam-dai-boss-gia-lam-hoc-ba/5241999/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.