Trans: Tui cô đơn qué =)))) Khi trời gần sáng Trình Diệp mới quay về phòng, khắp người nồng nặc mùi rượu, muốn đi tắm ngay lập tức. Đi ngang qua phòng ngủ, liếc nhìn cánh cửa phòng đang đóng kín, cuối cùng cậu cũng hạ tay xuống, yên lặng quay lại sofa, nằm ở đó đến tận bảy rưỡi mới xuống giường đi vào phòng tắm. Đôi mắt hạt dẻ của Kỷ Yên đều sưng vù, dường như cả đêm qua không ngủ. Cô dụi mắt bước ra khỏi phòng ngủ, vừa hay đụng phải người vừa bước ra từ phòng tắm. Khắp người cậu trai được bao phủ bởi hơi nước, mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay màu trắng tinh, trên cổ quán một chiếc khăn màu trắng sữa, tóc ở trên trán vẫn nhỏ vài giọt nước. Đôi mắt hoa đào ngấn nước, nhìn cô với ánh mắt rất lạnh nhạt, hỏi: “Buổi sáng ăn trứng rán với sữa được không?” Kỷ Yên nhẹ nhàng “ừm” một tiếng rồi bước đến chỗ phòng tắm. Sắc mặt cô gái trông rất mệt mỏi, đôi mắt nheo lại, hiếm khi thấy cô không cười. “Ngủ không được à?” Đột nhiên cậu hỏi. Kỷ Yên nhỏ giọng lẩm bẩm: “Còn không phải là vì cậu hay sao…” Cậu cũng không nghe rõ, cửa phòng tắm bị đóng lại từ bên trong, âm thanh khá lớn. Cô nhóc này vậy mà lại gắt ngủ à? Cậu lắc đầu đi ra ngoài. Trong phòng tắm, Kỷ Yên cầm điện thoại lên, màn hình chớp sáng, mở máy. Âm thanh thông báo tin nhắn liên tục được gửi đến, còn có tin nhắn và cuộc gọi của dì Từ, Văn Dương, Lý Tịnh Tuyết, nhiều nhất vẫn là 22 cuộc gọi nhỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-nhung-nam-dai-boss-gia-lam-hoc-ba/5241996/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.