Trans: Tú Anh nè heheee Kỷ Yên mở to mắt, nhìn chằm chằm trần nhà trong phòng ngủ quen thuộc, ngẩn ngơ rất lâu. Điện thoại di động trên đầu giường hiển thị 31/8/2013. Tim như chết lặng. Cô… sống lại rồi? Giọng nữ ấm áp ngoài cửa vang lên, toàn thân Kỷ Yên như bị hút cạn sức lực, lao ra khỏi phòng. “Yên Yên…” Trương Vận có chút kinh ngạc, liếc nhìn cô: “Yên Yên, mau trở lại mang giày vào đi, cẩn thận cảm lạnh.” “Mẹ…” giọng nói Kỷ Yên run rẩy, chân mềm nhũn xém chút đã ngã xuống. Đôi tay ấm áp trước mặt đỡ lấy cô, vành mắt cô đỏ hoe. Cô thực sự sống lại rồi! Quay trở lại một năm trước, những ngày đầu lớp 11, khi tất cả các thảm họa vẫn chưa xảy ra. Không lâu sau khi bắt đầu năm học thứ hai ở kiếp trước, Trương Vận phải đi công tác xa, trên đường về mưa lớn đường trơn, xe đã bị rơi xuống vực, người không thể nào cứu được nữa. Ở độ tuổi 15 – 16, nỗi đau mất mẹ là không thể vượt qua, từ đó Kỷ Yên bắt đầu đánh nhau gây rối cả đêm không về nhà, bố Kỷ – Kỷ Vĩnh Xương ngày càng thất vọng về cô, những chuyến công tác xa nhà dài ngày trở nên ngày một dài hơn. Và rất nhanh sau đó mẹ kế cũng là tình nhân của bố cô – Nhiếp Phương mang theo con gái ả vào nhà họ Kỷ, con gái Nhiếp Phương là Thư Phi Phi nhỏ hơn Kỷ Yên một tuổi, nhìn rất ngây thơ vô hại, trước mặt người khác thì như hoa sen trắng, sau lưng là đũy chóa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-nhung-nam-dai-boss-gia-lam-hoc-ba/5241987/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.