“Cậu xem, cậu là thủ lĩnh của Thiên Long Vệ mà cũng chỉ đến thế thôi? Từ đó có thể thấy được Thiên Long Vệ này cũng chẳng ra sao cả”.
Diệp Vĩnh Khang dành cho Vương Huyền Sách một nụ cười đầy ẩn ý.
Anh biết rằng hai phát súng mà vừa rồi Vương Huyền Sách bắn ra chưa phải thực lực thật sự của anh ta, vì vậy cố ý buông lời khiêu khích.
“Được, vậy anh cẩn thận đấy!”
Quả nhiên, khi Vương Huyền Sách nghe thấy lời này của Diệp Vĩnh Khang, anh ta lập tức nổi giận, giơ súng lên bắn liền ba phát.
Ba phát súng này vô cùng tinh xảo, ba viên đạn nằm trên cùng một đường ngang và bay thẳng về phía Diệp Vĩnh Khang.
Cũng có nghĩa là Diệp Vĩnh Khang đã bị chặn hai bên trái phái, không có đường lui.
Tuy nhiên một cảnh tượng khó tin đã xuất hiện.
Khi cả ba viên đạn cùng bay tới, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên ngả ra đằng sau với một góc khó tin.
Lại dễ dàng tránh được.
“Nếu như cậu cứ tiếp tục như vậy thì tôi sẽ ngủ gật mất”.
Trên khóe miệng Diệp Vĩnh Khang luôn nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Vương Huyền Sách ngoại trừ kinh ngạc thì càng tức giận hơn.
Anh ta luôn tự tin về tài bắn súng của mình, hôm nay là lần đầu tiên anh ta bị bẽ mặt như vậy.
Ngay khi anh ta đang chuẩn bị nâng súng lên để bắn, Lục Phong Thần ở bên cạnh đột nhiên đưa một khẩu súng trường tự động tới, nói đùa: “Dùng cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-ben-em/634955/chuong-1353.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.