Hành vi của họ đã ảnh hưởng không nhỏ đến việc kinh doanh ở đây, người bên ngoài mà nhìn thấy cảnh bên trong thì ai còn dám vào nữa?
Một người phục vụ lịch sự bước tới nhắc nhở nhưng đổi lại lại bị vả cho hai cái, còn bị nhổ mất răng cửa.
Bất đắc dĩ, người phục vụ khác trong quán đã phải gọi điện cho ông chủ.
Mở được quán bar thì chắc chắn người đó cũng không phải loại lương thiện gì.
Một lúc sau, mấy chiếc ô tô chạy nhanh qua đó.
Hơn chục người hùng hổ xông vào quán, người cầm đầu là một người đàn ông trung niên, để râu quai nón và đeo một sợi dây chuyền vàng lớn.
Mấy tên đàn ông xăm trổ cũng dừng lại, quay đầu nhìn khoảng gần chục tên côn đồ đang cầm hung khí giết người.
Tuy nhiên, trên khuôn mặt của chúng không hề lộ ra chút hoảng sợ nào, mà lại mỉm cười, trong mắt tràn đầy sự khinh thường và mỉa mai không che giấu.
Ông chủ râu quai nón cũng là người từng trải, nhìn vẻ mặt thoải mái của mấy ngườiđó, liền biết những người này hẳn là không phải kiểu tầm thường.
"Các anh em đến đây uống rượu quả là vinh hạnh cho Triệu Cương Cường tôi".
"Chỉ là tiệm của tôi nhỏ, đám anh em dưới trướng còn phải dựa vào tiệm này kiếm sống".
"Mấy anh em thế này, khách khác ngại không dám vào, mong mấy anh em chiếu cố".
"Bản thân tôi mất một ít tiền cũng không thành vấn đề, nhưng những anh em dưới trướng, nếu ngay cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-ben-em/634276/chuong-674.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.