Mọi người nói không có người nào không sợ giáo sư Trương, Tạ Uyển Doanh nghĩ cũng đúng thật.
Trước đây chưa từng có giáo viên nào yêu cầu cô làm bài tập như vậy. Năng lực của giáo sư Trương e là cao hơn các giáo sư trước đây cô từng gặp.
Đối mặt với một đại lão giáo sư tài năng siêu phàm, trong lòng không khỏi thấp thỏm, Tạ Uyển Doanh nghiêm túc trả lời: "Em cho rằng, trong ca phẫu thuật này khả năng ngoài ý muốn nhất xuất hiện có thể không phải là mất nhiều máu."
"Không phải mất nhiều máu?" Trương Hoa Diệu hỏi, ngón tay sờ cằm mình, nhìn cô.
Yêu cầu cô làm bài tập về phòng chống mất nhiều máu, kết quả sinh viên này đưa cho anh ấy một câu không phải mất nhiều máu. Sinh viên làm bài tập biết vòng vo tam quốc như vậy hình như cô là người đầu tiên. Khó trách anh ấy càng phải tò mò quan sát cô nhiều hơn, muốn xem thử trong hồ lô của sinh viên này chứa t.h.u.ố.c gì.
(Không biết trong hồ lô chứa t.h.u.ố.c gì: Một thành ngữ Trung Quốc thường dùng để chỉ ý nói không hiểu người kia nói thế có ý gì.)
Trương Thư Bình đứng ở đối diện bọn họ nhìn xung quanh, giống như một đứa bé tò mò lắng nghe quan sát.
"Em cảm thấy có lẽ là vấn đề khác." Giáo sư hỏi, Tạ Uyển Doanh trả lời. Cụ thể là gì, trong đầu cô tạm thời chưa nghĩ ra.
"Vấn đề khác là cái gì?" Trương Hoa Diệu nói với sinh viên: "Nói chuyện không nên ấp a ấp úng."
Có gì thì nói, đại lão giáo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4815477/chuong-1144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.