Thường Gia Vĩ bước lên, chìa tay phải ra, định nắm lấy tay trái rồi tay phải của đối phương để xem rốt cuộc bên nào bị thương.
“Anh làm gì vậy?” – Thi Húc lập tức chen lên, dùng thân mình chắn ngang, không cho Thường Gia Vĩ chạm vào.
“Tôi học khoa Chỉnh hình. Anh sợ cái gì? Tôi chỉ muốn xem thử vết thương, coi có chạm đến xương hay dây thần kinh không.”
Giọng Thường Gia Vĩ có chút khó chịu, “Cùng là bác sĩ, quan tâm đồng nghiệp cũng không được à?”
Thi Húc liếc anh ta, ánh mắt lạnh như dao, rõ ràng chẳng tin nổi người này có lòng tốt thật sự. Dưới ánh nhìn đó, Thường Gia Vĩ đành nhún vai, lùi lại.
Phó Hân Hằng và Đào Trí Kiệt cùng hỏi:
“Thế nào rồi, bác sĩ Đàm?”
“Không có gì nghiêm trọng.” – Đàm Khắc Lâm nhàn nhạt đáp, “Bị vật nặng quật trúng cánh tay thôi, một vết rách nhỏ.”
“Là tay phải hả thầy?” – Tạ Uyển Oánh nãy giờ vẫn âm thầm quan sát, ánh mắt dõi theo từng cử động của thầy. Cô đã đoán ra, có lẽ chính tay phải bị thương, tim bất giác siết chặt.
“Tay phải!” – Nghe cô nói vậy, Thường Gia Vĩ chỉ ngay vào cánh tay Đàm Khắc Lâm, giọng to và hăng hái khác thường:
“Mau cho xem đi, để mọi người yên tâm một chút.”
Đàm Khắc Lâm khẽ thở dài. Anh biết mình không thể giấu nổi trước mắt đám đồng nghiệp này, nhưng điều khiến anh vừa buồn vừa vui chính là — người đầu tiên nhận ra lại là học trò cũ của mình. Trò hơn thầy, quả là không sai.
“Đàm bác sĩ, cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4815474/chuong-1141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.