Mỗi một học sinh y khoa lựa chọn nghề y đều có nguyên nhân và mục đích riêng.
Về chuyện riêng tư của lớp trưởng, Tạ Uyển Oánh quả thực không biết, chưa có ai kể với cô. Bây giờ lần đầu tiên biết được sự thật từ miệng bạn Lý, cô cảm thấy kỳ lạ. Bởi vì cô không quên, lớp trưởng đã từng hỏi cô tại sao cô phải làm bác sĩ.
Theo như lời Lý bạn học nói, lớp trưởng hẳn đã sớm rõ ràng tại sao mình phải làm bác sĩ, vậy tại sao lại hỏi cô câu hỏi đó.
Thoáng chốc, Chủ Nhật đã tới.
Giúp Triệu bạn học viết đơn xin nghỉ cho bệnh viện, Tạ Uyển Oánh đưa cậu ấy rời đi.
Cởi bỏ bộ đồ bệnh nhân và thay quần áo thường ngày, Triệu Triệu Vĩ không hề có vẻ suy sụp, bước đi hai tay vung vẩy, thần thái sảng khoái.
Hai người đi đến cổng bệnh viện định bắt xe thì một chiếc Santana màu bạc chạy tới. Cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt quen thuộc, nói với họ: “Lên xe đi. Thầy Đào bảo tôi lái xe đưa hai cậu đi.”
Là tiền bối Hà. Tạ Uyển Oánh và Triệu Triệu Vĩ đều ngạc nhiên: “Tiện đường sao?”
“Tiện đường. Tôi vừa hay cũng muốn đến nhà thầy Đào. Thầy Đào và thầy Tào ở cùng một khu dân cư.” Hà Quang Hữu nói.
Nhớ lại chuyện này, Triệu Triệu Vĩ gãi đầu.
Tạ Uyển Oánh mở cửa xe phía sau, thấy có một người đang ngồi bên trong.
Anh chàng mặc chiếc áo sơ mi kẻ sọc vàng nhạt và quần jeans trắng, tựa sát vào cửa xe đối diện, mái tóc hơi dài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4815048/chuong-715.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.