"Ai da," Khâu Thụy Vân nhớ lại lúc đó mình quá nóng vội, nhất thời lỡ lời, đành cúi đầu tiếp tục giả vờ chết.
Tạ Uyển Oánh thì nghĩ khác Khâu tiền bối, cô cảm thấy ánh mắt của Đào sư huynh rất sắc bén, thái độ khác thường, có phần giống thầy Đàm và thầy Phó. Dựa trên kinh nghiệm thoát thân của cô, lúc này tốt nhất là "quỳ".
"Đào sư huynh, là như thế này ạ. Trên đường đi, anh tài xế taxi đánh lái quá gấp, khiến xe bị chao đảo, người trong xe đều bị va đập. Chúng em không bị văng ra ngoài, nhưng Khâu thầy có lẽ bị vặn tay. Em thì tựa lưng vào cửa xe nên không sao cả, không bị hất đi." Tạ Uyển Oánh nói.
Bốn phía im lặng.
Ngay sau đó, Hà Quang Hữu nổi cơn thịnh nộ, mắng Khâu Thụy Vân: “Các cậu gặp tai nạn xe à?! Sao không nói gì trong điện thoại?”
Vân Vũ
“Không phải tai nạn xe, anh không nghe rõ cô ấy nói à? Là anh tài xế đánh tay lái không chắc, xe bị xoay một cái, bọn em bị đổ về phía sau,” Khâu Thụy Vân vội vàng giải thích, một mặt lườm Tạ Uyển Oánh: Ai bảo em nói ra? Tạ Uyển Oánh dùng ánh mắt chân thật trả lời Khâu tiền bối bốn chữ: "Thành thật thì được khoan hồng."
Khoan hồng gì chứ? Cậu không nói ai mà biết? Khâu Thụy Vân tức tối quay đầu lại, khi đối mặt với ánh mắt của Đào Trí Kiệt, anh ta hít một hơi.
“Là vai phải đúng không?” Đào Trí Kiệt mỉm cười, nheo mắt nhìn anh ta.
Điều này có nghĩa là, Đào Trí Kiệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4815044/chuong-711.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.