Trán bác tài dán vào cửa kính phía trước, mắng: “Cái quái gì vậy!”
Khoảnh khắc sinh tử, hai bác sĩ theo bản năng chỉ biết bảo vệ cái hộp. Khâu Thụy Vân dùng cằm ghì lên nắp hộp, ý đồ dùng đầu của mình để giữ chặt. Nhưng dù sao bốn tay và cả anh đều không chống lại được lực va chạm này, "Bùm", anh và cái hộp cùng đổ về phía bên trái.
Cái hộp lập tức tuột khỏi tay Khâu Thụy Vân.
Đã sớm phòng bị trước, Tạ Uyển Oánh đã tựa người vào thành cửa xe để làm vật chắn, đối mặt với chiếc hộp đang tuột khỏi tay tiền bối, cô nhanh mắt đưa tay ra bắt lấy.
Cái hộp chỉ rời tay tiền bối chưa đến một giây, đã được hai tay cô nắm chặt, rơi xuống đùi cô, cuối cùng đã — ổn định.
"Bùm bùm bùm bùm bùm", tiếng tim đập mạnh mẽ vang lên trong màng nhĩ Tạ Uyển Oánh.
Trên trán cô lấm tấm mồ hôi.
Vừa rồi tuyệt đối là giữa lằn ranh sinh tử. Chỉ một chút nữa thôi, mạng sống của bệnh nhân đang chờ ghép tạng đã không còn.
Tạ Uyển Oánh nghĩ, tin rằng ngay cả khi dùng búa cấp cứu đập vào tim bệnh nhân, bản thân cô cũng chưa từng hoảng loạn như vậy.
Về phần Khâu Thụy Vân, nửa người trên ngã bẹp trên ghế sau, sợ đến mức mặt mày luống cuống, hai mắt nhìn thấy cái hộp không còn trong tay mình, tròng mắt lồi ra: Trời ơi, cái hộp đâu? Gan đâu!!
“Bác sĩ Khâu.” Tạ Uyển Oánh nhìn thấy biểu cảm của tiền bối, lên tiếng.
Bác tài phía trước quay đầu lại, chen vào giữa hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4815033/chuong-700.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.