“Không phải sau này bảo, các cậu tự gọi taxi đi sao?” Tài xế vừa về đến nơi, cằn nhằn.
Lời nói không khớp, Khâu Thụy Vân vội vàng gọi điện thoại hỏi lại cho rõ.
Vừa mới chuẩn bị xuất phát đã gặp sự cố? Thật là xuất sư bất lợi, khiến lòng người không khỏi hoang mang.
“Không sao đâu,” Khâu Thụy Vân trấn an cô em khóa dưới, “Chúng ta hộ tống cơ quan, trên đường có thể xảy ra mọi chuyện ngoài ý muốn. Chính vì vậy, mới cần bác sĩ tự mình hộ tống.”
Không lâu sau, sau khi được bệnh viện phối hợp, tài xế nhận được phản hồi.
Tài xế ngoan ngoãn trở về khoang lái của xe cấp cứu.
Khâu Thụy Vân và Tạ Oánh Oánh nhảy lên xe.
Một bóng người vội vã đi tới trước cửa phòng cấp cứu, đứng ở bậc thềm gọi lớn về phía xe: “Cô em khóa dưới!”
Tạ Oánh Oánh quay đầu nhìn lại.
Dưới ánh đèn lờ mờ, Hoàng Chí Lỗi đeo kính, trong tay theo thói quen cầm cuốn sổ ghi chép hồ sơ bệnh án, nghiêm túc nhìn cô. Rõ ràng, vừa nhận được tin đã nhanh chóng chạy đến cuối cùng cũng bắt kịp hình bóng cô sắp rời đi.
Tạ Oánh Oánh quay đầu lại nhìn anh Hoàng, không rõ chuyện gì đang xảy ra.
Ánh mắt của Hoàng Chí Lỗi không nhìn cô, mà là nhìn về phía Khâu Thụy Vân.
Anh ấy vươn tay kéo cửa xe cấp cứu, Khâu Thụy Vân đã đối diện với ánh mắt của Hoàng Chí Lỗi, hàng lông mày tuấn tú nhếch lên, như đang nói: Không cần cậu ra hiệu, tôi biết cậu muốn nói gì, đừng lằng nhằng.
Phanh, cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4815028/chuong-695.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.