Đào Trí Kiệt tránh ra vị trí mổ chính. Lúc này, anh hơi nghiêng đầu, nhìn về phía vị trí Tạ Oánh Oánh đang đứng. Anh thấy cô đi theo nhân viên phẫu thuật để thay đổi vị trí, nhằm quan sát thao tác của bác sĩ tốt hơn.
Ngay cả khi chỉ là người đứng xem, cô cũng tập trung một cách đáng sợ. Đào Trí Kiệt hồi tưởng lại cảnh lần đầu tiên anh thấy cô trong phòng phẫu thuật ở Ngoại Tổng Hợp II. Chính anh đã bị biểu cảm đó trên mặt cô thu hút sâu sắc.
Đeo găng tay do y tá đưa tới, Tống Học Lâm bước lên, tuân theo mệnh lệnh đứng vào vị trí mổ chính, tay tiếp nhận d.a.o siêu âm. Khuôn mặt thanh tú của cậu ấy hơi nhỏ, đôi lông mày lộ ra ngoài khẩu trang giống như hai nét vẽ mực nhạt, có chút giống một cậu bé chưa lớn. Suy nghĩ như vậy về cậu ấy, chắc chắn là đã sai lầm quá lớn. Đừng quên, đây là một bác sĩ trẻ tuổi lần đầu tiên đến phòng phẫu thuật ở đây đã được người mổ chính chỉ định lên đài để cắt u.
Chỉ nghe Đào Trí Kiệt nói với người mới lên đài: “Nếu cậu đã chuẩn bị xong, bất cứ lúc nào cũng có thể hạ dao.”
Anh ấy đã giao hoàn toàn quyền chủ động cho người mới. Đừng nghĩ rằng đây chỉ là sự tin tưởng vào người mới, đây đồng thời là biểu hiện của sự tự tin vào kỹ thuật cực lớn. Đây là một bậc thầy về kỹ thuật.
Cả phòng phẫu thuật im lặng như tờ vì câu nói thể hiện thái độ này của Đào Trí Kiệt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4815007/chuong-674.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.