“Việc này tôi nghe rồi.” Đào Trí Kiệt cố nén nụ cười to trên mặt, không muốn thất thố trước mặt sư muội.
“Sư huynh, được không ạ?” Tạ Uyển Oánh thay mặt phụ đạo viên và học viện y học chân thành mời.
“Tôi đoán nhé, thầy của cô sao không tự mình nói với tôi, mà lại nhờ cô đến nói. Có phải vì thầy ấy nghĩ nói với cô sẽ dễ nói hơn không?” Đào Trí Kiệt cười tủm tỉm hỏi cô.
“Có thể ạ.” Tạ Uyển Oánh chỉ có thể trả lời theo suy nghĩ của đối phương, vì thầy Nhậm nghĩ gì cô cũng không rõ lắm.
“Thầy Nhậm của cô quá đáng, giao cho cô một nhiệm vụ gian nan như vậy, mà lại không nói cho cô nguyên nhân.” Đào Trí Kiệt bỗng nhiên tắt hẳn nụ cười trên mặt, nhíu mày nói.
Ý của Đào sư huynh là gì? Lòng Tạ Uyển Oánh thắt lại, đều thành cùng với sự nghi ngờ của cô trước đây, Đào sư huynh nói khó nói.
“Tôi nói chuyện với cô thì dễ, nhưng việc này không phải việc của cô.” Đào Trí Kiệt mỉm cười, ánh mắt như đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô.
“Nói như vậy…” Tạ Uyển Oánh cẩn thận dò hỏi, “Sư huynh có băn khoăn gì về việc đến học viện y học giảng bài sao?”
“Cô có thể hỏi thầy Nhậm của cô, bảo thầy ấy đi hỏi học viện y học xem lần này mời những vị thầy lâm sàng nào đến giảng bài. Có lẽ sẽ không hoàn toàn khớp với danh sách mà thầy ấy nghĩ. Đây là lần đầu thầy ấy làm nhiệm vụ này, nên chưa hiểu lắm.”
Tạ Uyển Oánh ngẫm nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814982/chuong-649.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.