Suy nghĩ kỹ, cô quay người lại, nhìn thấy hai phòng phía trước là khoa Ngoại Gan Mật và Ngoại Thần Kinh, đều là những phòng cô tương đối quen thuộc, mượn ở khoa nào cũng thích hợp. Cụ thể là nên mượn sư huynh Tào, hay mượn sư huynh Đào? Câu hỏi lựa chọn “một trong hai” này đột nhiên thoáng qua trong đầu cô, khiến bản thân cô giật mình.
Kỳ lạ thay, như là định mệnh, cửa khu nội trú khoa Ngoại Thần Kinh mở ra, từ bên trong đi ra Hoàng Chí Lỗi, rõ ràng là muốn tiếp tục ca trực tổng giá trị nằm viện đêm nay của mình.
“Sư huynh Hoàng.” Tạ Uyển Oánh gọi một tiếng.
Sư muội nhỏ ở đây! Hoàng Chí Lỗi nhìn thấy cô ấy rất mừng rỡ, đi đến trước mặt cô ấy chuẩn bị nói chuyện: “Em đến tầng chín làm gì?”
“Cậu ấy ở tầng chín à?” Ngô Lệ Toàn cũng nhìn thấy anh ta, “ồ” lên một tiếng.
Bạn thân của sư muội nhỏ đến à? Đi đến trước mặt hai người họ, tròng kính của Hoàng Chí Lỗi lóe lên, là vì anh ta thấy thai phụ mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi, lông mày nhíu chặt lại.
“Sư huynh, em muốn mượn một chiếc xe đẩy giường để đưa bệnh nhân đi khoa Ngoại Tổng Quát II.” Tạ Uyển Oánh tranh thủ thời gian nói ra yêu cầu.
Tình hình trước mắt rõ ràng là khẩn cấp, Hoàng Chí Lỗi sẽ không hỏi nhiều, đồng ý nói: “Được!” rồi quay lại phòng mình gọi người đẩy xe đẩy giường ra.
Không thể để một mình sư huynh đẩy xe, Tạ Uyển Oánh muốn đi qua giúp.
Phía sau truyền đến một tiếng la
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814962/chuong-629.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.