“Tầng chín đúng không? Chúng ta lên thang máy.” Ngô Lệ Toàn đáp.
Tạ Uyển Oánh đứng lên, vừa định đi ra ngoài.
Hành lang vang lên tiếng gọi của vài y tá: “Bác sĩ Đào về rồi ạ.”
“Đúng vậy, về rồi, buổi chiều tôi không có ở đây, mọi người vất vả rồi.” Đào Trí Kiệt vừa đi vừa đáp lại sự quan tâm của các đồng nghiệp.
Chớp mắt, Hà Quang Hữu và Đào Trí Kiệt vừa trở về cùng nhau xuất hiện ở cửa văn phòng bác sĩ.
Tạ Uyển Oánh đã đứng dậy, mặt đối mặt với sư huynh vừa bước vào, đành phải chào trước: “Sư huynh Đào.”
“Em đến tìm tôi?” Đào Trí Kiệt nhìn thấy cô ấy, mỉm cười và cố ý nháy mắt tinh nghịch với cô ấy.
“Cô ấy đến tìm anh hình như có việc riêng muốn nói.” Hà Quang Hữu ghé tai Đào Trí Kiệt truyền đạt tin tức.
Ánh mắt mỉm cười của Đào Trí Kiệt nhướng lên, nói: “Vậy thì, đi văn phòng cá nhân của tôi nói chuyện sẽ tiện hơn.” Ngay sau đó, quay người lại thấy Khâu Thụy Vân dẫn Tống Học Lâm: “Tiểu Tống đi cùng đến văn phòng của tôi nói chuyện.”
Tống Học Lâm gật đầu.
Triệu Triệu Vĩ ở phía sau Lý Khải An gắng sức rụt người lại, gần như muốn gục đầu xuống đất.
Điện thoại đổ chuông, Tạ Uyển Oánh cho tay vào túi áo blouse trắng lấy điện thoại ra, thấy là cuộc gọi của bạn thân.
“Oánh oánh, cô ấy vừa ra khỏi thang máy thì toàn thân đau không chịu được, ngất xỉu ở cửa thang máy, cậu ở đâu?”
“Các cậu ở tầng chín sao?”
“Đúng vậy, tầng chín.”
“Sư huynh.” Chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814958/chuong-625.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.