“Cậu đi phòng nghỉ ngơi sẽ tốt hơn, ở đây cậu không có được giấc nghỉ trọn vẹn. Giống như thầy Tôn đã nói, khi trực ban phải biết cách lười biếng.” Lý Khải An đang giảng giải kiến thức trực ban cho Triệu Triệu Vĩ, bị cô bạn Tạ ở bên cạnh vỗ tay, mới ý thức mình đã lỡ lời.
Bác sĩ trực ban mà lười biếng thì sao được, sẽ bị bệnh nhân kiện. Cách nói chính xác phải là có thời gian thì tranh thủ nghỉ ngơi.
Nói liên tiếp vài câu với mấy người bạn, Triệu Triệu Vĩ bực tức đứng dậy: “Tôi đi tìm chỗ ngủ đây, không phải bị các cậu nói đâu, là ghét các cậu ồn ào.” Nói xong, cậu ta mang theo điện thoại rời khỏi văn phòng.
Vân Vũ
“Tôi thấy sắc mặt cậu ấy không được tốt lắm.” Lý Khải An nhìn bóng lưng bạn mình rời đi, buồn bã nói.
Lâm Hạo nhíu chặt mày.
Làm bác sĩ, thể chất rất quan trọng, nếu không chịu nổi thì xong đời luôn. Thật ra, nhân viên y tế vốn dĩ là một nghề có nguy cơ đột tử cao.
Triệu Triệu Vĩ vừa rời đi, lớp trưởng Nhạc Văn Đồng bước vào.
Lâm Hạo hỏi lớp trưởng: “Cậu trực ban đêm nay à?”
“Không phải, tôi vừa mới tan ca đêm.” Nhạc Văn Đồng đáp.
Lâm Hạo kinh ngạc: “Tôi cứ tưởng cậu ta vừa tan ca đêm, hóa ra đêm nay cậu ấy mới phải trực ca đêm sao?”
“Cậu nói Triệu Triệu Vĩ à? Cậu ấy trực ca đêm hôm qua.” Nhạc Văn Đồng nói, rồi quay đầu lại hỏi bọn họ: “Cậu ấy sao rồi?”
Lớp trưởng có trách nhiệm phải giám sát và quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814933/chuong-600.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.