"Họ nói cô nhận ca cấp cứu." Chủ nhiệm Mã nói.
Bác sĩ Diệp thề thốt phủ nhận: "Tôi không nhận cấp cứu, không kê bất cứ lời dặn nào."
"Cô còn ngụy biện được sao? Cô không kê lời dặn thì làm sao có thể bảo học sinh của cô đi rạch tĩnh mạch?"
Bị cấp trên nói vài câu, bác sĩ Diệp ấm ức: "Bác sĩ Thái là người của ICU, tôi tin cậu ta có thể làm được, là bảo cậu ta giúp y tá. Chủ nhiệm Mã, có phải sinh viên y khoa ở bệnh viện khác đã tố cáo không? Thầy phải biết cô ta đến phòng cấp cứu của chúng ta để kiếm chuyện."
"Người ta không sai, bảo các cô nhanh chóng xử lý."
"Trên đầu tôi có ba bệnh nhân nhồi m.á.u cơ tim, tôi có thể biến thành ba đầu sáu tay sao? Tôi đã bảo y tá tiêm cho cô ấy." Tố cáo xong, bác sĩ Diệp chỉ ra lỗi của Tạ Uyển Oánh, "Chủ nhiệm Mã, thầy cần phải gọi điện thoại cho viện y học của người đó, bảo giáo viên của họ dạy dỗ cô ta cho cẩn thận. Cô ta đến phòng cấp cứu của người khác để múa tay múa chân, nghĩ mình là ai chứ?"
Rầm! Cửa văn phòng đột nhiên bị đẩy ra.
Thầy Phan từ bên ngoài bước vào, ngón tay chỉ thẳng vào mặt bác sĩ Diệp: "Tôi không thể tin được bệnh viện chúng ta lại có một bác sĩ như cô, quả thực là nỗi nhục của bệnh viện chúng ta!"
"Thầy Phan, sao thầy lại đến đây?" Bác sĩ Diệp giật mình.
"Tôi hỏi cô, những lời cô vừa nói có phải là thật lòng không?" Thầy Phan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814922/chuong-589.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.