"Tìm bác sĩ Diệp." Một y tá khác gọi người.
Bị gọi, nữ bác sĩ hơn ba mươi tuổi từ trong giường bệnh cấp cứu kéo rèm ra, thò đầu ra hỏi: "Bệnh nhân từ đâu đến? Không nặng thì cứ để bác sĩ Thái xử lý trước."
"Xe cứu thương chở đến, họ nói bệnh nhân bị sốc." Y tá thuật lại lời của bác sĩ Đặng.
Bác sĩ Diệp chất vấn: "Ai liên hệ đưa đến bệnh viện chúng ta, tôi sao lại không nghe nói?"
"Trung tâm cấp cứu điều động, làm bừa bãi, nói bệnh tình người bị thương nặng nên chỉ có chúng ta có thể tiếp nhận, sao không đưa đến bệnh viện khác? Không hỏi xem chỗ chúng tôi đã chật kín chưa? Bây giờ người đưa bệnh nhân đến còn chỉ trích chúng ta không có trách nhiệm." Cô y tá lải nhải lải nhải kể tội.
Bác sĩ Diệp nghe xong nổi giận: "Nói chúng ta không có trách nhiệm? Đưa đến bệnh viện khác đi!"
"Các vị xem bệnh nhân trước đi. Tôi đâu dám nói các vị không có trách nhiệm." Bác sĩ Đặng phân trần cho mình.
"Cô kêu chúng tôi xem bệnh nhân trước? Chẳng phải là nói chúng tôi không có trách nhiệm sao?" Bác sĩ Diệp bước ra, chỉ thẳng vào mặt bác sĩ Đặng mà răn dạy, "Không chào hỏi trước mà đưa đến chỗ chúng tôi, chúng tôi việc gì phải xem?"
"Chúng tôi đã gọi điện thoại trao đổi với Trung tâm cấp cứu. Các vị có thể đi hỏi Trung tâm cấp cứu." Bác sĩ Đặng bị đối phương ép đến mặt đỏ bừng.
"Không cãi với cô." Bác sĩ Diệp với vẻ mặt đầy tự cao, đưa tay ra với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814916/chuong-583.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.