"Tôi nói anh..." Nhiệm Sùng Đạt muốn cầu xin người bạn học cũ đừng đánh thẳng mặt mình, dù sao cũng đang trước mặt học sinh của anh.
"Tôi nói thật, tiếng thở của anh nặng như vậy, còn cô ấy đâu? Tôi không nghe thấy." Giọng Tào Dũng lạnh lùng vô tình như một cơn gió lốc, bốp, tiếp tục tát nghiêng mặt anh.
Tình bạn giữa các đồng nghiệp, vào lúc này không còn sót lại chút gì.
Tâm hồn Nhiệm Sùng Đạt lạnh đến ào ào: "Cho nên nói, học sinh Tạ Uyển Oánh của anh nói Tào Dũng rất thân thiện, thuần túy là nói bậy."
Không thể chê, trong lúc phẫu thuật quả thật cần nhất là sự bình tĩnh của bác sĩ phẫu thuật. Bình tĩnh, dù thế nào cũng phải bình tĩnh, tư duy phải bình tĩnh, phán đoán phải bình tĩnh, tay d.a.o càng phải bình tĩnh.
Vừa mới trải qua lần đầu tiên làm bác sĩ phẫu thuật chính, Tạ Uyển Oánh đã tự mình thể nghiệm được điểm chí mạng này. Sư huynh Tào nói không sai, trợ lý Nhiệm không thể quá căng thẳng.
"Thầy Nhiệm, em đến giúp thầy sờ trước, thăm dò đường cho thầy." Tạ Uyển Oánh nghe xong lời của sư huynh Tào, quyết định chủ động ra trận, giảm áp lực cho thầy.
"Tiểu sư muội này..." Tào Dũng ở đầu dây bên kia nghe, vốn dĩ đang rất nghiêm túc, khóe miệng lại suýt lộ ra nụ cười má lúm.
Ai mà chẳng muốn có một trợ thủ thông minh lanh lợi lại hiểu ý người như vậy.
"Được, em sờ xong tôi sẽ kiểm tra lại." Nhiệm Sùng Đạt thỏa hiệp, không cố chấp. Anh phải thừa nhận, lời phê bình của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814913/chuong-580.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.