Tạ Uyển Oánh không dám ngay lập tức khẳng định, vì cô thực tập ở đâu hình như là do khoa y tế của bệnh viện quyết định, các phòng ban không có quyền quyết định. Cho nên bác sĩ Giang của Ngoại Tổng Quát I muốn dẫn dắt cô cũng không có cơ hội.
Đô đô đô, điện thoại của thầy Tôn gọi đến.
Tạ Uyển Oánh buông tay áo sơ mi đang nắm chặt ra, cầm lấy điện thoại.
Nhìn cổ tay áo sơ mi bên trái bị cô nắm đến nhăn nhúm, đáy mắt Tào Dũng lướt qua một tia mỉm cười, đi đến giúp cô hâm nóng lại cốc sữa bò.
"Thầy Tôn. Em xin lỗi, là cảnh sát không cần em nói, không phải em không muốn báo cáo cho thầy biết." Tạ Uyển Oánh chủ động giải thích tình hình với thầy.
Thầy Tôn Ngọc Ba ở đầu dây bên kia gãi đầu: "Thầy Đàm nói, nói bác sĩ Tào đi đón em rồi, cho nên chúng ta không cần đi nữa."
"Ối, thầy Đàm đã biết rồi sao?" Tạ Uyển Oánh nội tâm kinh ngạc.
Không chỉ như vậy, Đàm Khắc Lâm tại chỗ thấy ngoài anh ra còn có biết bao nhiêu người chạy đến hỏi viện trưởng, nội tâm anh không nói nên lời, từng người một so với anh, một người thầy hướng dẫn, còn nhiệt tình quan tâm học sinh của anh hơn: "Này, hiện tại là học sinh của anh, những người này sao lại gấp gáp như vậy?"
Đặc biệt là Tào Dũng, trực tiếp xuống lầu lái xe lao thẳng đến sở công an. Chỉ nghe người ta nói tình cảm sư huynh muội của họ rất sâu sắc, bây giờ xem ra đúng là như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814902/chuong-569.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.