Vừa chui vào xe, thấy sư huynh chuẩn bị lái, Tạ Uyển Oánh nhớ lại chuyện đã hứa với anh Hồ, nói: "Sư huynh Tào có thể kê đơn kiểm tra giúp anh Hồ được không? Anh ấy có thể bị viêm túi mật."
Vừa xoay chìa khóa, Tào Dũng ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn thẳng vào mặt cô.
Trong mắt Tạ Uyển Oánh hiện lên dấu chấm hỏi.
"Oánh Oánh, quan tâm bệnh nhân là chuyện tốt, nhưng em không sợ sao?" Tào Dũng cố gắng hỏi một cách cẩn thận nhất, sợ chạm vào ký ức không tốt của cô.
"Lúc đó thì sợ lắm, sau này chuyện đã qua rồi, không cần phải sợ nữa." Tạ Uyển Oánh tự mình cười một cái thật thoải mái, sẽ không ngốc đến mức cứ canh cánh chuyện này trong lòng để làm mình khó chịu.
Hai bàn tay mạnh mẽ, vững chãi của anh vươn ra, nâng lấy mặt cô, giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u cô. Tạ Uyển Oánh sững sờ, trong chớp mắt không dám động đậy. Ánh mắt của sư huynh Tào lúc này giống như tia X-quang, muốn quét qua đầu cô, có lẽ muốn xem xem đầu cô có bị thương hay không.
Tào Dũng thầm nghĩ: "Đừng nói là con gái, con trai cũng sẽ bị chuyện như vậy dọa cho mất mấy ngày mới hoàn hồn, vậy mà cô ấy có thể rất nhanh như không có chuyện gì? Khiến cho mình muốn an ủi cũng không có tác dụng?"
"Sư huynh, em không sao."
"Không, anh cảm thấy người có chuyện là anh."
Tạ Uyển Oánh: "..." Cái này? Cô nghe sư huynh Tào nói không hiểu lắm.
Thấy vẻ mặt ngây ngốc của cô, Tào Dũng bật cười, lúm đồng tiền nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814898/chuong-565.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.