Cao Chiêu Thành gật đầu khen ngợi: "Sư đệ Tào giỏi thật."
Hàm răng Tạ Uyển Oánh cũng vô thức chạm vào chiếc đũa: "Ước gì được nhìn thấy cảnh sư huynh Tào cứu người, chắc chắn là siêu ngầu."
"Nghĩ lại, khoảng thời gian này chẳng phải là lúc tối qua sư huynh Tào nhắc đến cuộc họp sao?"
Nhận được ánh mắt của tiểu sư muội, Hoàng Chí Lỗi nhún nhún mày ra hiệu: "Tiểu sư muội phải thông cảm nhé. Có một số bệnh nhân có thân phận tương đối nhạy cảm, bác sĩ cần tạm thời giữ bí mật về bệnh tình của họ."
Một lãnh đạo lớn, nghe nói bệnh tình một khi bị bên ngoài biết sẽ ảnh hưởng đến sự ổn định của công ty. Vì vậy không thể tùy tiện công bố bệnh tình, trừ khi bác sĩ nói sẽ không có chuyện gì lớn.
"Cho nên chuyện này, tương đương với chỉ có một số ít người biết." Cao Chiêu Thành nói.
"Đương nhiên, tôi không rõ cậu nghe được từ đâu." Hạ Đông Hiền hoài nghi nhìn cậu.
Cao Chiêu Thành chỉ cười mà không nói.
"Theo lý mà nói, cậu không thể biết được. Bởi vì người của khoa Ngoại Lồng Ngực và Ngoại Thần Kinh, trừ những người được gọi đến cấp cứu phẫu thuật cho bệnh nhân đều không biết gì cả, ví dụ như Phó Tân Hằng biết còn Chu Hội Thương thì không. Người khoa ICU chúng tôi lại càng không thể nói ra ngoài. Sư tỷ Đới, tức là chủ nhiệm khoa ICU của chúng tôi, đã ký giấy bảo mật rồi." Hạ Đông Hiền nói.
"Tôi có nói ra ngoài đâu." Cao Chiêu Thành vội vàng phủ nhận việc mình tiết lộ bí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814888/chuong-555.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.