“Có đèn pin không?” Tạ Uyển Oánh hỏi.
“Có.” Y tá Lan Canh kéo ngăn kéo của trạm y tá ra tìm một chiếc đèn pin, đưa cho cô.
Tạ Uyển Oánh đi đến cuối hành lang khu nội trú, từ cửa sổ ở đó hướng ra ngoài, cầm đèn pin rọi xuống phía dưới.
Chùm sáng của đèn pin chiếu thẳng xuống.
Y tá Lan Canh cũng cùng cô kiễng chân, vươn cổ ra nhìn.
Từ vị trí này chiếu xuống, có thể rọi đến con đường nối giữa tòa nhà nội trú và tòa nhà phòng khám.
Thật sự có một bóng người đang đi ở đó, mặc đồ giống như quần áo bệnh nhân, tóc rất dài, rõ ràng là một cô gái, phán đoán ban đầu rất có thể là Lý Á Hi. Vì nửa đêm sẽ không có cô gái nào đi qua chỗ này. Nếu có thì là nhân viên y tế đang đi lại, và họ mặc đồng phục của bệnh viện.
“Cô ấy đi đến phòng khám làm gì? Hay là đi chơi?” Y tá Lan Canh sắp tức c·hết vì bệnh nhân này, sau đó tất nhiên là muốn không ngừng nghỉ đi xuống tìm bệnh nhân về.
“Lan Canh, cậu đo huyết áp cho giường 23 chưa?” Đồng nghiệp gọi.
Nghe thấy, Tạ Uyển Oánh nói với y tá Lan Canh: “Chị đi làm việc đi, em xuống dưới lầu tìm cô ấy.”
Y tá Lan Canh nghe vậy, nói với cô: “Em cẩn thận một chút, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho chị, hoặc có thể gọi thẳng cho phòng bảo vệ. Họ buổi tối có người trực ban.” Cô ấy nói cho Tạ Uyển Oánh số điện thoại của phòng bảo vệ.
“Em biết rồi.” Tạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814879/chuong-546.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.