Dựa theo tình hình này mà xem, có lẽ các bạn cùng lớp của cô sau này sẽ ở lại các trường đại học để làm nghiên cứu khoa học nhiều hơn, còn làm lâm sàng thì có lẽ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Các bệnh viện khác có thể muốn các bạn của cô, nhưng vấn đề là các bạn cô không để mắt đến, luôn cảm thấy trường cũ của mình là tốt nhất.
Thấy cô không trả lời, Khương Minh Châu hiểu ra, quay đầu lại hỏi Tào Dũng: “Sư huynh Tào, năm nay sinh viên y khoa được bệnh viện giữ lại có phải đã ký hết hợp đồng rồi, kết thúc tuyển dụng rồi không?”
“Đúng vậy.” Tào Dũng không định giấu giếm điểm này. Bởi vì nói như vậy, họ cũng có thể đi nói với những sinh viên y khoa sắp tốt nghiệp khác sớm tìm con đường khác.
Đại sư tỷ đã an toàn lên bờ, còn tương lai của cô và nhị sư tỷ vẫn còn xa vời. Tạ Uyển Oánh trong lòng có một tia lo lắng dâng lên.
Ăn cơm xong, bên ngoài không còn mưa nữa. Tạ Uyển Oánh không quên nói với sư huynh Tào: “Sư huynh anh nghỉ ngơi nhiều một chút, đừng làm việc quá sức.”
Nghe được lời cô nói, Tào Dũng khẽ chớp mắt, sau đó cười, đưa tay xoa xoa tóc cô, nói: “Yên tâm, anh không sao.”
Sau đó, cô và đại sư tỷ khoác tay nhau, cùng nhau trở về ký túc xá trường học.
________________________________________
Điều Tạ Uyển Oánh không ngờ là, thông tin được tiết lộ trong bữa ăn tối qua của họ đã làm các bạn cùng lớp của cô gần như nổ tung.
Khi quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814871/chuong-538.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.