Khương Minh Châu: Tiểu sư muội em… đừng quá chuyên nghiệp mà vòng vo như thế.
Những người khác muốn cười ra tiếng.
“Tối qua anh ấy thức đêm à?” Vu Học Hiền hỏi Hoàng Chí Lỗi, người đi cùng với Tào Dũng.
Trên thực tế không chỉ có cô, nhìn các sư huynh sư tỷ khác cũng có thể cảm nhận được điều đó.
“Sư huynh Tào hôm qua đi công tác, sáng nay mới về.” Hoàng Chí Lỗi nói, “Có lẽ không được nghỉ ngơi tốt. Về rồi lại vội vàng làm phẫu thuật.”
“Chủ yếu là lúc cậu đi, gió lớn sao?” Chu Hội Thương nghi ngờ lão bạn học bị gió thổi rát cổ họng.
Thủ đô nổi tiếng với gió bụi.
Nghe từng người đoán bệnh trạng của mình, Tào Dũng dở khóc dở cười, anh đến ăn cơm chứ không phải đến khám bệnh, vì thế anh vô thức đưa tay sờ lên gáy của tiểu sư muội.
Bị sư huynh xoa đầu, Tạ Uyển Oánh hiểu ra: “Nhìn xem, mình vừa quan tâm sư huynh trước mặt bao nhiêu người, khiến anh ấy bị chú ý nhiều đến mức nào, lần sau phải cẩn thận hơn.”
“Không sao, không đau họng. Hôm qua nói chuyện khá nhiều, nên giọng có chút khàn.” Tào Dũng nói ngắn gọn tình hình để mọi người không phải lo lắng.
“Cậu đi công tác là đi họp sao?” Vu Học Hiền hỏi anh.
“Ừm.”
“Đi cãi nhau à?” Chu Hội Thương tiếp tục trêu ghẹo lão bạn học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net -
Tào Dũng nheo mắt nhìn cậu: “Có thể ăn cơm chưa?”
“Ăn cơm, ăn cơm.” Dừng lại đúng lúc, Chu Hội Thương gọi nhân viên phục vụ mang đồ ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814869/chuong-536.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.