“Bệnh nhân bị đau bụng cấp ở phòng cấp cứu, trước đó đã được theo dõi ở một bệnh viện khác. Điều trị nội khoa không thuyên giảm, người nhà đã khẩn cấp đưa đến phòng cấp cứu của chúng ta để tìm thầy thuốc chữa bệnh. Bụng đã sờ thấy khối rõ ràng, chụp CT rồi, cần m.ổ b.ụ.n.g để thăm dò.”
Tạ Uyển Oánh ghi nhớ từng bước tình trạng bệnh của bệnh nhân mà thầy giáo nói vào trong đầu.
Chị Lanh Canh lo lắng chuyện giường bệnh, nói với điện thoại: “Bác sĩ Chung, phòng của chúng ta không còn giường bệnh.”
“Chuyển bệnh nhân mai xuất viện ra hành lang để trước đi, bệnh nhân cấp cứu như thế này bắt buộc phải nhận!” Bác sĩ Chung ở đầu dây bên kia nói một cách không chút khách khí.
Bác sĩ đã nói vậy, y tá chỉ có thể đi tìm người hỗ trợ để chuyển giường ra. Quay lại, chị Lanh Canh lại hỏi bác sĩ: “Tình hình bệnh nhân thế này, là lên phòng phẫu thuật trước rồi mới xuống phòng bệnh phải không?”
“Đúng, bệnh nhân đi thẳng đến phòng phẫu thuật. Tất cả các xét nghiệm trước phẫu thuật đều đã làm ở phòng cấp cứu. Thông báo cho Khoa Gây mê. Cô mau gọi bác sĩ Tôn chuẩn bị sẵn sàng, dẫn người lên. Tuyến hai, gọi về. Tôi không thể lên giúp anh ta làm phẫu thuật được, phòng cấp cứu của tôi còn một đống bệnh nhân khác phải xử lý. Cô bảo chính anh ta tự sắp xếp cho tốt. Bệnh án cấp cứu của bệnh nhân lát nữa mang đến phòng phẫu thuật luôn.” Nói xong những lời này, không có một từ thừa, bác sĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814850/chuong-517.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.