Đưa giấy đồng ý cho bà Quách.
Bà Quách ký tên mình, nói: “Không sợ, không sợ. Tôi biết các bác sĩ sẽ dốc hết toàn lực cứu chồng tôi, nên không cần sợ. Đây không phải là sử dụng gan nhân tạo sao?”
Lời người nhà bệnh nhân này nói không sai. Bác sĩ Khâu còn chưa nghĩ đến Hà Quang Hữu nói là Đào Trí Kiệt đã đưa ra quyết định, mạo hiểm chuyển một bệnh nhân khác ra khỏi phòng giám hộ, chỉ để đánh cược một phen cứu bệnh nhân này.
Bác sĩ lâm sàng hiếm khi dám đánh cược như vậy vì một bệnh nhân. Rốt cuộc, bệnh nhân này được nói là trước đó có xuất huyết tiêu hóa trên, làm không tốt thì bị tan m.á.u tự miễn, đến thần tiên cũng không cứu được.
Kiểu quyết đoán này đối với Đào Trí Kiệt là điều ít thấy. Bởi vì họ biết anh là một bác sĩ chú trọng phương thức điều trị phải ổn định hơn bất kỳ ai khác. Đào Trí Kiệt căn bản không thích đánh cược.
Rốt cuộc là sao? Bác sĩ Khâu lại nhìn Tạ Uyển Oánh trước mặt: Vị nữ thực tập sinh này siêu trẻ tuổi, nhưng lại cảm thấy điềm tĩnh hơn cả anh hồi mới vào lâm sàng.
Thầy Tôn gọi điện thoại giục cô, Tạ Uyển Oánh nói với bác sĩ Khâu: “Tiền bối, em đi trước đây.”
“Được, cô đi đi. Chuyện ở đây cứ để chúng tôi lo.”
“Cảm ơn tiền bối.”
“Cảm ơn làm gì, đây là công việc mà.”
Không khách khí với tiền bối nữa, Tạ Uyển Oánh nhanh chóng quay về phòng của mình. Cô không đi thang máy mà đi cầu thang bộ như thường lệ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814841/chuong-508.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.